Trang 9 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 7891011 CuốiCuối
Kết quả 81 đến 90 của 108
  1. #81
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 36

    Theo chân các anh “lâm tặc” vào rừng chơi! uống cà phê sáng xong, tôi theo tốp 5 người. Mỗi xe chở một máy cưa cầm tay, dây thừng và một số dụng cụ kèm theo…tôi đã bị các anh ngăn cản ngay từ đầu, vì sẽ vướng chân tay các anh làm việc, cộng với đường đèo đất đỏ, dốc và khó đi sẽ không chạy được đâu! vả lại họ đi 1 tuần họ mới về 1 lần. Tôi thuyết phục mãi không sao, và trả lời! tôi cũng chỉ đi chơi một chút là tôi về rồi.

    Trên đoạn đường vào rừng hai bên đường mọc lên các xưởng cưa xẻ gỗ lớn nhỏ, chắc là phục vụ cho lâm tặc. Thỉnh thoảng lại có vài chỗ bán thịt rừng tươi, và một số đồ chơi hiếm như: nanh, vuốt “Cọp, Báo, Gấu…” chạy một lúc là đến những khúc cua, dốc, ngoằn nghoè khó đi. May là mấy bữa nay trời ráo, vì thế cũng bớt sình lầy “đối với họ”, còn với tôi là một sự khó khăn đây! Vừa nghĩ xong là tôi đã bị đất đỏ bám vào bánh xe, sàng cho một phát, tí nữa là văng xuống đường. Tâm lý lúc này hơi sợ “chẳng lẽ bỏ cuộc”! may là có một anh còn quan tâm đến mình! Anh ngước lại thấy tôi chạy lên dốc không được, anh liền chỉ hãy xì bớt hơi bánh xe đi và chỉ được đi số 1, số 2 thôi, ráng giữ ga cho đều…tôi thực hiện xong và chạy thử, cảm giác bánh xe bám chặt vào đường hơn, nhưng với điều kiện phải cầm chắc tay lái. Lên được đến đỉnh dốc tôi mừng vì kiểm soát được nó. Đến lượt xuống dốc xe lúc nào cũng đi số 1, không lên ga… Một cái dốc 47 độ, người tôi lúc đó chúi dốc hẳn về phía trước, tôi có cảm giác như bay trên xe, suy nghĩ nhanh “cùng lắm là bị cú ngã đau”, tôi quyết định hoà nhập và tự tin, cuối cùng tôi cũng vượt qua được nhiều con dốc như thế và chỉ bị ngã 4 lần dính đất đỏ dơ quần.

    Điểm dừng đầu tiên của nhóm tại một nhà người đồng bào Ê đê. Nơi đây giống như diểm tập kết của những thanh gỗ khi đã được cưa xẻ theo quy cách. Họ chất lên một xe cải tiến, cũng vận chuyển được khoảng 4 khối gỗ có Trò chỉ và Sao, trong đó gỗ sao 5tr/khối còn Trò Chỉ thì 2,5tr/khối. Sau đó họ vận chuyển qua một nơi khác, chắc là cũng để sang tay kiếm xăng dầu. Tôi kết thúc tại đây! vì không có thời gian, hẹn một dịp khác tôi sẽ đi xuyên suốt, từ khai thác gỗ đến săn bắt thú rừng.


    Các đồ chơi quý hiếm.


    Một cái dốc và bùn lầy...làm cho ai cũng có thể té bất cứ lúc nào.


    các thanh gỗ đã được các Lâm Tặc cưa sẻ theo quy cách.

  2. #82
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 38

    Hôm nay tại Sài gòn, quán cà phê sống chậm, Nguyễn Đình Chiểu, Q3. Nhóm anh em văn nghệ SG tổ chức buổi tưởng niệm nhà thơ Hoàng Trúc Ly mất 30 năm.

    Tôi cho rằng buổi tưởng niệm cho các anh em văn nghệ đã mất là một buổi gặp mặt đầy ý nghĩa và xúc cảm. Năm nay tôi đến hơi trễ, do đó không cảm nhận được không khí lễ "tưởng niệm".

    Năm ngoái tôi đến sớm dự lễ cho nhà thơ Nguyễn Trung Bình! tôi cảm nhận được cái vui của vợ con anh. Thằng cu Bi nó đứng và nói những cảm nghĩ và có sự hãnh diện toát ra từ cu Bi. Tôi cũng vui lây và quý cảm xúc này.












  3. #83
    Ngày tham gia
    May 2014
    Đang ở
    0902585154
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 39

    Hôm nay nghỉ xả hơi vài ngày, để chuẩn bị cho những chuyến đi xa…Cũng xin nói luôn là gần đây, thỉnh thoảng cách vài ngày mới có một bài viết. Thực sự tôi cũng đã thấm mệt, do phải đi liên tiếp nhiều ngày chuyến đi và chuyến về, một phần tôi cũng chỉ thu xếp được 4 ngày trong tuần. Do đó mà không tập trung hết vào công việc được, nhiều lúc muốn ở lại đâu đó vài ngày chơi cho thoả thích, nhưng thời gian không cho phép “mong anh em thông cảm”. Tôi cứ đi, mệt thì nghỉ…nhiều lúc cô đơn cũng chỉ có cà phê là bạn. cứ tưởng tượng tôi có thể uống 4,5 ly cà phê một ngày. Và hàm lượng Cafein trong cà phê không còn tác dụng đối với tôi nữa. Ngược lại tôi có những niềm vui, khó ai có thể cảm nhận được…và những cuộc trải nghiệm, giúp tôi tăng thêm ý chí và kiểm soát được cuộc sống. Giờ đây cũng được nửa chặng đường. tôi vẫn làm sao cố giữ sức khoẻ, thể chất…để tiếp nối hành trình.


  4. #84
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Lúc đầu tưởng bác chỉ là Phượt tiểu, nhưng càng theo hành trình của bác, em thấy bác đã lên cấp phượt thủ, và chuẩn bị lên cấp phượt tiên luôn rồi!

  5. #85
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Bài viết
    0
    hội của pak này chơi nghệ sỉ thiệt.

  6. #86
    Ngày tham gia
    Jul 2014
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi gatrongnuoicon
    Lúc đầu tưởng bác chỉ là Phượt tiểu, nhưng càng theo hành trình của bác, em thấy bác đã lên cấp phượt thủ, và chuẩn bị lên cấp phượt tiên luôn rồi!
    Trích dẫn Gửi bởi showhangdoc
    hội của pak này chơi nghệ sỉ thiệt.
    Quá khen rồi anh gatrongnuoicon và anh showhangdoc! tôi chỉ làm theo sở thích và niềm đam mê mình thôi.
    Cảm ơn sự theo dõi và lời khen từ hai anh!
    Gardenart.

  7. #87
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 41

    Rời khỏi núi châu thới tự, tôi lại vòng ra Quốc Lộ 1k, chạy thẳng hướng về thành phố Biên Hoà. Tại đây tôi ghé nhà anh Nguyễn Văn Sơn dùng cơm trưa và thay luôn bộ nhông sên dĩa “mòn quá rồi”.

    Bữa cơm của người Bắc hầu như thường hay có thịt chó “mỗi khi có khách”. Tôi lại phải nhậu chay “vì lời hứa đã bỏ ăn thịt chó 2 tuần rồi”, anh Sơn thấy vậy rất áy náy và muốn mua gì đó cho tôi nhậu “7 năm ít gặp”. Tôi nói không sao anh Sơn à (vì tôi dùng cơm xong là đi luôn mà), do đó không ở với anh uống được nhiều đâu! Tôi và anh Sơn quen nhau trong trường hợp tình cờ. Trước đây nhiều năm tôi hay thường ghé quán cà phê ôm ở ngã ba Cây Lơn, tỉnh Bình Dương. Lúc đó anh Sơn là người quen với Má Mì, và cũng là người đầu tư vốn trong quán…Giờ đây thì cô chủ quán đã bỏ anh và ra đi trong nghịch cảnh quán đã bị “dẹp”… Anh buồn bã chạy về Biên Hoà và ở trọ “trần gian”, cùng đi làm phụ hồ. Chúng tôi tôn trọng nhau từng khía cạnh cuộc đời, của mỗi con người. Gặp nhau tôn trọng, tình cảm, không phiền phức công việc của nhau…tôi chia tay, nhưng trong lòng bỏ lại phía sau nhiều suy nghĩ.


  8. #88
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!"
    Ngày thứ 42 buổi chiều

    Tạm biệt thác Giang Điền trong cái nắng ban trưa, cứ đi thẳng Quốc Lộ 1A, tới ngã ba Trị An, quẹo trái hướng vào huyện Vĩnh Cửu "đập thuỷ điện Trị An" thuộc tỉnh Đồng Nai. Đi lòng vòng vào những con đường mòn của huyện Vĩnh Cửu...thế là bị lạc đường không định hướng được lối ra, người dân ở thưa thớt, các con đường đất đỏ thì bị sói mòn, lở đất (do các xe Ben khai thác đất) đã làm hư. Cũng may là gặp được anh tài xế xe Ben và hỏi: con đường nào ra quốc lộ vậy anh? anh ta nói (có 2 đường ra quốc lộ: 1 đường ra Trị An "40km", còn 1 đường ra Quốc Lộ 20 "55km"). Tôi quyết định chọn hướng ra Quốc Lộ 20, vì nếu đi vòng trở ra Trị an và đi vòng hướng về Dầu Giây thì sẽ mất thời gian hơn.
    Anh ta dặn dò kỹ lưỡng, vì nhiều ngã rẽ và đường nguy hiểm, cứ chạy tới đâu hỏi tới đó...tôi đi cũng được khoảng một giờ đồng hồ "vẫn chưa thấy lối ra", lúc đó đồng hồ đã điểm qua giờ ngọ, bụng thì hơi đói, cái cổ thì cứ bị khô "khát nước". Nhưng vì đã nạp ổ bánh mì hồi sáng, do đó bây giờ chỉ việc ghé nhà dân xin nước uống là ok. Chạy một lúc từ xa tôi đang nghe tiếng thác nước đổ, tiếng suối reo...tới nơi thật bất ngờ giữa chốn hoang vu này lại có cái đập nước đẹp và trong mát. Tôi quyết định dừng lại tắm cái đã, xả cho cái nóng 37 độ, và bụi đất đỏ bám vào. Cũng không thấy đề tên đó là đập gì? thế là tôi tiếp tục lên đường chạy khoảng 20 phút có nhà dân, tôi liền vào hỏi và họ chỉ cứ chạy thẳng khoảng 5km nữa là có một ngã 3, rẽ trái là đi Cát Tiên, còn rẽ phải là ra Võ Dõng. Tôi phải cố vượt qua đoạn đường này thôi! cứ thế chạy 30 phút nữa tôi mới thấy được đường nhựa, mừng nghĩ cho cái bụng "mày sắp được nạp năng lượng rồi".
    Cái đói đã được giải quyết một cách ngon lành tại Võ Dõng.






    Nơi "Địa Đàng" tha hồ mà tắm tiên.

  9. #89
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Ngày thứ 42 tối

    Tới Võ Dõng, ra được Quốc Lộ 20, tôi đi về Gia Kiệm và nghỉ chân tại đây.Trước đây Gia Kiệm là một vùng trồng Cà phê, Cao su, Điều...nhưng giờ thì có một số rẫy đã phá bỏ để trồng Tiêu, vì trồng Tiêu cho năng suất hơn, còn Cà phê không đạt (1 cây trồng ở đây chỉ cho ra 7-10 kg Cà phê, so với vùng khác thì khoảng 20-40 kg. Còn phân tro, nước đều tiêu thụ nhiều hơn các vùng khác). Tiếc cho là những cây Cà phê này đã được trồng trên 8 năm mà nông dân đã đốn làm củi, nếu như họ biết cách bỏ chậu làm Bonsai thì hay biết mấy.
    Gia Kiệm là một vùng xứ đạo thuộc tỉnh Đồng Nai, mọi người ở vùng này rất sùng đạo, cứ cách một dong là có một đền thánh "mỗi tối các hộ dân đều ra đền đọc kinh cầu nguyện".Tối nay tôi đi dạo quanh một vòng, cố tìm cho được quán cà phê đúng nghĩa để thưởng thức. Nhưng lại không thấy, bù lại có một phòng trà nhỏ, tôi thích thú vào và tự thưởng cho mình vài lon bia. Nói là phòng trà cho nó oai, chứ nó giống như một phòng karaoke gia đình, dành cho những ai thích hát thì vào không gian riêng. Sau khi đã có một tí men, tôi cũng tự sướng cho mình một bài "Mắt Lệ Cho Nàng", và cũng là kết thúc một ngày êm dịu trong giấc ngủ nồng.


  10. #90
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!"
    Ngày thứ 43

    Tôi rời Gia Kiệm trong sương mai! với khí hậu mát dịu, se se lạnh cũng làm cho con người ở đây tươi hẳn lên, cùng với những nông dân đã làm việc rất hăng say trên những luống rau sạch bạt ngàn. Tôi đi và cảm nhận trong sự chuyển giao của khí hậu, từ nhẹ nhàng đến êm dịu làm sao! đó là lúc mặt trời cho ra những tia nắng ban mai xuất hiện, tôi đón nhận và hít bầu không khí trong lành này.

    Thoáng chốc tôi đã có mặt tại Định Quán thuộc tỉnh Đồng Nai. Xa xa bên tay trái tôi xuất hiện những khối đá lớn, sen kẽ cùng với những cây cổ thụ to "khủng". Tôi tưởng tượng chắc đây là công viên, đến gần hơn nữa tôi mới choáng ngợp, vì những thân cây cổ thụ ôm hẳn những khối đá lớn, đã được một nghệ nhân tên là Năm Khiêm sở hữu và sưu tầm. Ông ta không có nhà, thế là cái duyên tự sướng một mình bên những cây kiểng cổ. Nếu xét về tuổi đời của cây Sanh này chắc cũng sấp sỉ khoảng gần 200 năm, vì nhìn thân mốc trắng cộng với những rễ già đã ôm hẳn khối đá nặng khoảng vài tấn là chúng ta có thể ướm chừng. Để mà gia chủ muốn sở hữu được nó cũng phải là do duyên nữa, cùng với sở thích, ý chí... mới có thể đem nó về đến đây được. Mọi người có thể tưởng tượng trong một nơi sâu thẳm của núi rừng, không xe cẩu, xe tải nào vào được...mà chỉ có bằng sức người, Trâu Bò và cái "tời" và để lôi nó ra được đến phương tiện vận chuyển thì cũng phải mất cả tháng trời. Cùng với về chăm sóc cho nó ổn định và sống, phát triển đến như vậy thì cũng trên 7 năm trời.










Trang 9 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 7891011 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •