Trang 10 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 891011 CuốiCuối
Kết quả 91 đến 100 của 108
  1. #91
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    cảm ơn a đã chia sẻ

  2. #92
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!" Năm Ngọ chúc anh em diễn đàn Mã Đáo Thành Công...
    Ngày thứ 44
    Sáng nay sương mù dày đặc trên khắp quả đồi, tuyến đường. Tôi thấy thấm lạnh vào da, mặc dù đã mặc áo ấm. Đi khoảng vài cây số thì sưong cũng tan dần, tôi tranh thủ húp vài ngụm Cà phê và tiếp tục hành trình. Một lúc sau đã tới được con sông La Ngà, tỉnh Đồng Nai. Nơi đây xuất hiện nhiều thuyền, bè...và cả một nhà nuôi cá di động trên sông. Họ nuôi rất nhiều chủng loại cá: như cá Lăng, cá Hường, cá Chép...các hộ dân nơi đây cho biết vài năm trước thì nuôi cá được, nhưng gần đây "do chất thải của nhiều công ty ở khu vực ven sông" nên có năm thì được, có năm cá chết sạch "do nước bị ô nhiễm", họ còn cho biết thêm "nước ở đây chỉ để dùng giặt đồ, rửa...không dùng nấu nướng được".
    Nói đến La Ngà toàn là nói đến thành tích chiến thắng, chiến công lừng lẫy của quân ta....nào là giết được bao nhiêu quân địch, thu được bao nhiêu xe tăng, chiến lợi phẩm...thế mà giờ đây con sông La Ngà bị ô nhiễm mà không cơ quan chức năng nào can thiệp cho kịp thời.
    Tôi chia tay và nhớ về những con người ở đây, họ mộc mạc, chất phát, tốt bụng...


    Các hộ dân nuôi cá "di động" trên bè. Nơi đây Lâm Chiêu đã từng sáng tác ảnh đó Chung Fotit.




    Đài tưởng niệm chiến thắng La Ngà.




  3. #93
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!"
    Ngày thứ 45

    Vẫn Quốc Lộ 20 tôi thẳng tiến về xứ sở xương mù. Càng đi tôi càng cảm thấy, thời tiết thay đổi dần theo; từ nóng chuyển dần qua mát dịu; từ đang đồng bằng chuyển qua những con dốc, đồi núi chập trùng...tôi nghĩ trong đầu "chắc là sắp tới đèo rồi đây! đang đi tôi tình cờ gặp một con chó băng qua đường, tôi dừng lại nhìn nó cho đến khi nó qua đường được an toàn mới thôi (tôi cảm thấy từ ngày tôi bỏ ăn thịt Chó, tôi hay thường gặp những tình huống tương tự), nhưng may là hôm nay tôi ghi hình lại được. Xong tôi lại tiếp tục lên đường, qua những khúc cua tôi đã đến được chân đèo chuối. Đoạn đường vượt đèo này khoảng 5km, hai bên đường những cây chuối được mọc bạt ngàn trên những quả đồi, cùng với những loại cây rừng khác nhau. Đến lưng chừng đèo là khu du lịch Madagui, thuộc huyện Đa Huoai, tỉnh Lâm Đồng. khu du lịch này nổi tiếng về các câu chuyện huyền thoại núi rừng, mà khách du lịch rất thích mỗi khi ngang qua đây khám pha. Đèo cũng không dốc mấy, tôi chạy một lúc là qua bên kia đèo.




    Báo CATP cũng biết làm PA 25 gớm.


    cầu nghĩa tình! say nắng hay say rượu đây ta!


    Đu đủ ở rừng to thật, nó cao khoảng 6m, chia thân ra làm 3 nhánh to gần bằng nhau(đèo chuối).

  4. #94
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!"
    Ngày thứ 46

    Sáng nay sương mù dày đặc, chỉ nhìn thấy được khoảng cách mờ mờ 20m, đi một lúc là phải lau mắt kiếng vì sương mù bám mờ mắt. Một lúc sau đã tới được chân đèo Bảo Lộc, đèo có chiều dài khoảng 10km, đường đèo có nhiều khúc khủy, dốc và khó đi... Tôi đi với tốc độ trung bình 20km/h, có đi hơn nữa cũng không được "vì đường chỉ có dốc và dốc", lâu lâu thỉnh thoảng lại có vài nhịp để chuyển qua một dốc khác, càng lên cao tôi càng cảm thấy sương lạnh và những cơn gió thổi lùng bùng bên tai, cùng lúc đó xe tôi cũng bị bệnh theo như kiểu "hụt hơi", xăng xuống không đều. Tôi dừng lại nghỉ nhiều chặng trên đèo, trong đó có điểm dừng suối An Bình và miếu 3 cô. Ở đây khi ai đã từng đi qua miếu 3 cô, cũng phải rùng người bởi những câu chuyện "yêu ma hữu hình" về ma nữ "3 cô gái". Tới miếu tôi vào xem thử thì có những giáo điều, nội quy...sặc mùi mê tín, chẳng hạn có câu "ai vào tới đâu là phải lạy, thắp nhang tới đó, không chụp hình...kế bên là hòm khấn",... có những người không tin thì sẽ bị 3 cô đẩy xuống đeò... tôi nghe mà cũng bị ảnh hưởng tâm lý "nhưng rồi cũng chấn an lại, mình không làm gì sai thì chẳng có gì phải lo cả". Thế là tôi lại tiếp tục lên đường kết thúc chặng đèo Bảo Lộc, với tâm trạng cũng sợơơơơ........................!




    Suối An Bình ở lưng chừng đèo Bảo Lộc




    Miếu 3 cô, đèo Bảo Lộc


  5. #95
    Ngày tham gia
    May 2014
    Bài viết
    0
    Coffee "hành trình của nhiều chuyến đi...!"
    Ngày thứ 47
    Tôi ra đúng dịp vào mùa Cà phê đã chín rộ, bà con háo hức nhau dậy sớm cùng nhau vào rẫy hái Cà phê. Tôi theo chân một số nông dân! vào đến nơi họ tranh thủ giăng bạt dưới từng gốc Cà phê, họ chia nhau ra từng tốp, mỗi tốp khoảng 3 đến 4 người. Đeo găng tay xong là mọi người cùng nhau tuốt những trùm Cà phê, nó văng tứ toé xuống bạt, khoảng 10 phút là xong một gốc và họ lại lôi bạt qua gốc khác, cho đến khi không kéo nổi thì họ đóng đầy vào bao gạo rồi vác xuống đồi. Cứ một bao họ được trả khoảng từ 15 đến 20 ngàn đồng, vậy chia đều thì mỗi người cũng kiếm được khoảng 10 đến 20 bao Cà phê/1ngày. Họ ăn và ngủ tại chỗ, cho đến khi hái xong vụ Cà phê thì mới về.

    Chiều về tôi rảo quanh khắp làng mọi người đều phơi cà phề ra sân, họ phơi khoảng 5 đến 10 nắng, rồi mang tới nhà máy tách vỏ lấy nhân bên trong bán cho nhà sản xuất Cà phê. Hiện giờ giá Cà phê nhân đã xuống 5 đến 7 ngàn đồng "cách đây vài tuần", giá thu mua ở Daklac và Lâm Đồng trên lệch nhau khoảng vài trăm đồng (giá dao động từng ngày khoảmg 30.700đ đến 35.500đ/1kg). Nghĩ mà thiệt cho người nông dân "có năm được mùa thì giá lại thấp"...và kết thúc một ngày làm việc tại nhà anh Khôi "không quên báo cho gia chủ là không ăn thịt chó".


    Những hạt cf được phơi và tách vỏ lấy nhân bán cho cơ sở sản xuất cf.


    Tôi đã phải tặng 2 cái cối xay Cf tại đây! nhưng bù lại tôi không phải mua cf nữa "có tài trợ hạt cf nhân". Thế là cũng đỡ tốn thêm một khoản cf nữa rồi...hiii


    Cách nghĩ "thiển cẩn"! nếu như họ tách được vỏ cf tươi và mang ép lấy nước cốt ướp vào cf sau khi đã sao tẩm, thì hay biết mấy! tôi thử ăn trực tiếp hạt cf mới hái trên cây, cảm nhận được mùi thơm của mít, và vị chát chua của cf rất lạ...

  6. #96
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 48

    Tôi được một thanh niên, đồng bào k'hor dẫn vào làng chơi sau một trận đá banh “giao hữu” thân mật. Anh chàng này chắc là đại ca trong vùng, vẫn còn mang dáng dấp fulro cộng với hình xâm khắp người làm cho ai gặp cũng phải run. Anh dẫn tôi qua nhiều quả đồi và dừng lại tại một vùng vỏn vẹn khoảng vài hộ gia đình, tôi phát hiện một người chạc tuổi đang đi “mót” Cà phê và bắt những con Mối về ăn. Tôi chợt quan sát và hỏi: một ngày đồng bào mót được khoảng bao nhiêu kg? đồng bào không nói được tiếng Kinh và phải nhờ anh đại ca dịch dùm “vào mùa siêng thì mót tới khi mặt trời lặn được 2kg”, nhưng họ lại bị người Kinh thu mua chỉ có 18 đến 23 ngàn/1kg, và Cà phê họ trồng cũng bị người Kinh trao đổi bằng cách “đầu mùa họ cho vay gạo, lợn, phân bón…và cuối mùa đồng bào phải trả lại bằng Cà phê với giá rẻ như thế. Còn những đồng bào nào vay nhiều quá, không đủ khả năng trả đành trả bằng rẫy với giá rẻ…và cứ thế họ lại vào những vùng sâu hơn để khai hoang đất mới, tiếp tục công việc trồng trọt lại từ đầu. Một điều nữa là họ phải vào rừng sâu hơn, vì nguồn nước đã “có ma” nghĩa là họ sinh hoạt bằng nguồn nước thiên nhiên từ những con suối chảy ra, nhưng vì người Kinh phun thuốc diệt cỏ, trừ sâu… nhiều quá và rửa trên những con suối đó, đến nỗi đồng bào uống phải bị bệnh đường ruột và còn nhiều thứ bệnh khác…đến đây tôi chỉ có thể nói được một điều “sự khôn ngoan của người Kinh nằm ở chỗ này hay sao!!!?”


    Muốn vào đá banh là phải mất 20 ngàn đồng vào thay người "cách nói của một đại ca đồng bào".


    những hạt đen rơi dưới đất được đồng bào nhặt và bán lại cho người Kinh.


    Đồng bào dùng một lá cây phơi khô hút và thổi vào hang mối để bắt.


    Những đàn mối bị ngộp liền bò ra khỏi hang.


    Hạt cà phê rơi xuống đất rất ngon, vì những con Chồn, con sóc...ăn những quả chín và thải ra...


    Qua bên kia đồi là tỉnh Bình Thuận (đi bộ 1 ngày 1 đêm).

  7. #97
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 49

    Sáng nay thời tiết lạnh hẳn, sương mù dày đặc…tôi muốn chui ra khỏi chăn sớm “theo thói quen” để tiếp nối hành trình, nhưng cái lạnh nó làm cho tôi lười hẳn, thôi thì đành chiều theo không gian đã gần gũi tôi vài tiếng đồng hồ. Tới 7h30 tôi quyết định lên đường chạy thẳng hướng về Đà Lạt, nhưng ôi sao mà khó đi thế! thiên nhiên đã lôi kéo tôi dừng chân tại đập thủy điện Đại Ninh. Tại đây họ đang mở và xả lũ, đập nước chảy rất mạnh tạo thành những âm thanh lớn, vang dội át luôn mọi tiếng động xung quanh; và gần như nuốt chửng mọi con đường, ruộng vườn xung quanh đó. Tôi hòa mình và hưởng những luồng gió trong lành mát rượi…

    Tôi lại lên đường chạy và dừng lại tại một cơ sở sản xuất Cà phê, ở Đức Trọng, Lâm Đồng. Tới nơi xui bị cúp điện, công nhân thì nghỉ, chủ thì đi nhậu…tôi đành lướt qua mấy cối máy cồng kềnh về dây chuyền sản xuất Cà phê, và thử, nếm, nhìn…tôi cảm được ngay một điều là hạt Cà phê rang cháy thế! Và có sự kết dính như kẹo! Tôi hỏi và uống thử một số quán gần đó, thì mới hiểu là dân ở đây khoái uống “gu” cái kẹo sệch, đen như thế (không có nghĩa là Cà phê bị rang cháy). Để tạo ra được cái “gu” này thì họ cũng sao tẩm theo trình tự các bước: muối, nước mắm, bơ, rượu mùi…và cái đen để tạo ra sự kết dính đó chính là kẹo đắng. Vâng tùy theo từng vùng, từng khu vực. địa phương…mà họ đã cho ra các gu thưởng thức khác nhau.


    Sương mù dày đặc tới 8h vẫn chưa tan.


    Đập thủy điện Đại Ninh


    cỗ máy cồng kềnh quay cf


    Lò sao tẩm Cà phê


    Còn 3km là tới đèo Pren

  8. #98
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 50
    Chuẩn bị vượt đèo Pren, cửa ngõ bước vào thành phố Đà Lạt! chiều dài của đèo Pren, độ dốc, quanh co… cũng không thua kém gì đèo Bảo Lộc, chỉ có dốc và thung lũng “tạo thành những chỗ hũng và những cơn gió hú” bên tai mà nổi da gà, cùng với những câu chuyện “yêu ma hữu hình” hiện ra và xô xuống đèo được thêu dệt một cách hoàn hảo. Chạy qua nhiều khúc quặt tôi đã đến được thành phố Sương mù, ngàn hoa và những cảnh thiên nhiên quyến rũ lòng người.
    Đến đây tôi gặp anh nghệ sĩ Phước Khùng(MPK) “con cưng của thành phố Đà Lạt”. Nhắc đến Phước Khùng thì rất nhiều báo chí, truyền hình tốn công giấy mực và rượu bia, tôi cũng không nói nhiều mà chỉ nhắc đến khía cạnh: Năm nay anh đã tốn bao nhiêu đôi giày? Đi bộ được bao nhiêu cây số? có ai khùng hơn anh chưa?... “bản thân anh Phước không hề biết đi xe đạp, xe máy là gì”. Thấy tôi hỏi tới đây anh liền khoe là mẹ anh mới gửi cho anh đôi giày đi núi đẹp không? Anh vừa nói vừa chỉ vào đôi giày một cách rất yêu quí nó, và anh hăng say kể nhiều về bà mẹ này đã hiểu thằng con trai như thế nào…mặc dù anh đã ngoài 50t. Đến đây có thể nhiều người nhìn và nói anh dưới nhiều khía cạnh khác, nhưng tôi để mặc kệ những lời bàn tán, những ánh mắt dõi theo bên bàn kế bên.
    Hôm nay Phước Khùng uống cà phê Tùng sớm quá! Tôi vừa đến nơi thì anh kéo tôi vào quán làm vài chai liền. Tôi choáng ngợp vì cái se se lạnh của Đà Lạt và bia lạnh đã làm tôi mau say! Hai anh em vừa uống, nói chuyện và hát thoải mái “không cần micro” cuộc vui cũng tàn tôi chia tay tiến thẳng về Sài Gòn, kết thúc một ngày ngủ trên thảm cỏ Đà Lạt


    Say cà phê, say bia, say mồi...




    Anh Phước Khùng và anh Hai Đà Lạt.


    sau khi uống bia tôi như con khỉ đột nặng 800kg!


    Từ trên đèo Pren nhìn xuống thung lũng.


    ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên.

  9. #99
    Ngày tham gia
    May 2014
    Bài viết
    0
    Làm tiếp đoạn phóng sự trên hành trình dzìa Sì Gòn đi đại ka, gà hâm mộ anh rồi đó! vẩn đang dzỏi theo những bước đường anh đi.

  10. #100
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Bài viết
    0
    Coffee “hành trình của nhiều chuyến đi…!”
    Ngày thứ 51

    Hôm nay mang hạt cà phê nhân “đã được tài trợ”! thử sao tẩm và làm theo phương pháp của mình “đúc kết từ những chuyến đi và học cách sao tẩm của từng địa phương”. Sau hai ba ngày thử nghiệm vẫn chưa thành công, nhưng cuối cùng cũng cho ra được mẻ đầu tiên “đúng là từ lý thuyết đến thực tế là cả vấn đề”! tôi đã chứng kiến tận mắt: nhìn, sờ, thưởng thức…cứ nghĩ là cả trải nghiệm, kiến thức mình học được đều nằm trong lòng bàn tay…và tôi cũng không tin là 100 ngày sau tôi lại không cho ra được mẻ cà phê ngon. Nhân tiện đây tôi cũng nói luôn nếu ai có nhu cầu: đam mê, kinh doanh về cà phê, thì tôi sẵn sàng chia sẻ, hướng dẫn…kể cả mở quán kinh doanh cà phê (một quán cà phê nếu có một máy rang, sao tẩm cà phê mini!) thì hay biết mấy! cứ nghĩ ngày nào chúng ta cũng sao rang cà phê “bán bao nhiêu thì sao bấy nhiêu”, và cùng mùi cà phê tỏa ra khắp quán…thì ai đến cũng phải nhớ và ấn tượng (cũng đồng nghĩa là tẩy chay cà phê đểu: bắp, cơm khô, đậu nành, hóa chất sao tẩm…giá thành lại rẻ chỉ khoảng từ 80 đến 200 ngàn đồng/1kg cà phê hạt nguyên chất, tùy theo mua hạt cà phê nhân loại 1,2,3… )
    Hạt cà phê nhân để từ 2 đến 3 năm, lấy ra rang và sao tẩm là ngon nhất.


    Cà Phê rửa sạch cho ráo.


    30 phút đồng hồ hạt cà phê đã ngả màu.


    1 giờ đồng hồ mang ra và quạt cho nguội cà phê.


    sau đó sao tẩm theo trình tự: đường, nước mắm, rượu, bơ...


    đảo đều và hoàn thành công đoạn sao tẩm.

Trang 10 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 891011 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •